[KuroKen] Thói quen

⚠️ OOC, KuroKen, SE

.

.

- Anh về rồi đây

Trong nhà không có tiếng đáp lại nhưng Kuroo dường như đã quen với điều ấy. Anh theo thói quen cởi áo khoác, tháo giày rồi bước vào nhà với tay bật lên công tắc điện. Và với giọng trìu mến, Kuroo tiếp tục cất tiếng:

⁃ Anh mua bánh táo cho em này, Kenma. Hôm nay trời lạnh thật đấy, cửa hàng cũng đông hơn thường xuyên nên anh về muộn hơn thường ngày. Em không trách anh chứ?

Giọng Kuroo vang vọng khắp căn phòng nhưng đáp lại anh chỉ có sự tĩnh lặng bao trùm, Kuroo lại như nghe được lời ngọt ngào của người yêu mà mỉm cười dịu dàng.

⁃ Anh biết em không nỡ trách anh mà. Chắc em đói rồi, để anh nấu cơm nhé? Em muốn ăn trứng chiên không?

Tuy chẳng có lấy một tiếng đáp lại, Kuroo vui vẻ nở nụ cười trên môi mà xắn tay áo lên nấu ăn. Trong căn bếp trống trải chỉ có bóng lưng Kuroo bận rộn, tay anh vừa đảo thức ăn trên chảo, anh vừa nhẹ nhàng kể về ngày hôm nay của mình. Ánh sáng vàng của đèn bếp chiếu lên tường phòng cũng chỉ tạo được bầu không khí ấm cúng giả tạo, căn nhà im ắng chỉ có tiếng Kuroo đều đều vang lên càng làm cho không gian thêm tĩnh mịch.

Nấu xong đủ ba món mặn một món canh, Kuroo rửa tay rồi dọn dẹp ra đĩa, bày biện lên trên bàn ăn. Anh lấy hai chiếc bát cùng hai đôi đũa, một đôi đặt trước mặt mình và một đôi đặt về phía đối diện – nơi Kenma thường ngồi. Kuroo lúc này mới im lặng ăn cơm, vừa ăn vừa gắp thức ăn đặt vào bát của Kenma và dặn dò cậu phải ăn nhiều hơn, cũng không được kén ăn nữa.

Xong xuôi, anh lại dọn bàn, đem thức ăn đã nguội ngắt trong bát Kenma đổ đi, chẳng nhìn thêm một lần. Kuroo vẫn giữ nụ cười dịu dàng lấy bánh táo mới mua trong tủ lạnh vốn đã chất đầy bánh táo ăn dở. Quen tay cắt ra làm bốn phần và để lên đĩa, Kuroo theo thói quen đặt một phần trước mặt và hai phần ở phía đối diện, anh nói:

⁃ Vừa ăn cơm xong đã muốn ăn bánh táo, em đúng là. Nhưng mà dù sao cũng đã mua rồi, đành phải cho em ăn thôi.

Rồi anh nở nụ cười cưng chiều nhìn về phía khoảng không trống rỗng. Nếu Kenma ở đó, hẳn cậu sẽ cằn nhằn mấy câu với anh, tay thì xiên thêm một miếng bỏ vào miệng. Nhưng mà chẳng có ai ở đó cả, cũng không còn ai ăn bánh táo anh mua, những nụ cười dịu dàng của Kuroo chẳng còn ai nhìn thấy. Vì Kenma, người anh yêu, đã chết hai năm trước rồi.

Bình luận về bài viết này