Phong cách chơi của Tobio

Chuyện là có lần tui lướt thấy cfs hỏi vì sao Oikawa lại nhập tịch và chơi cho tuyển Argentina và dưới bình luận có nói rằng Oikawa ghen tị và có phần sợ tài năng của Kageyama thì tui viết bài này muốn bày tỏ chút suy nghĩ về nỗi sợ này bên phía của Tobio. Ngoài ra bài này sẽ một phần giải thích vì sao Tobio như “độc tài” sau trại tập huấn tài năng. Tui không giỏi viết cảm nhận nên câu cú không được trơn tru và có thể không chính xác, mọi người đọc giải trí thôi nhe :)))

Tobio hồi cấp 2 thừa nhận bản thân không thể sánh bằng đàn anh giỏi giang tràn đầy kinh nghiệm như Oikawa, cậu cũng hiểu rằng mình cần phải học hỏi nhiều hơn nữa nên không ngừng luyện tập. Nỗi sợ đối với Oikawa chưa được hình thành, tình cảm mà Tobio dành cho Oikawa lúc này phần lớn chỉ là ngưỡng mộ và kính nể. Phong cách chơi của Kageyama lúc này cũng đang trong quá trình phát triển, non nớt nhưng mang màu sắc cá nhân của Tobio.

Nhưng việc bị đồng đội chối bỏ cùng với sự qua đời đột ngột của người ông đã dẫn dắt cậu khiến Kageyama trở nên lạc lõng trên sân bóng. Đồng thời phong cách chơi của cậu vốn đang dần hình thành bỗng chốc vỡ vụn, Tobio tự tay phá vỡ phong cách của bản thân vì sự độc tài sai lầm và bối rối trong việc sửa chữa lại lỗ hổng trong kĩ thuật. Kageyama chơi vơi vì thiếu sự chỉ dẫn (ông mất, Oikawa và Iwaizumi lên cấp 3), sự đồng hành khiến cho giai đoạn này có lẽ là khoảng thời gian cậu bị chững lại, khó tiến bộ và phải mò mẫm trong bóng tối để tìm lối đi đúng đắn nhất cho bản thân, vấp ngã rồi lại tự đứng lên, luyện tập và tự rút kinh nghiệm, trở nên độc lập trong hành động. Tuy Kageyama biết lối chơi độc tài là sai trái nhưng cậu không biết sửa ở đâu, cũng không biết nên sửa thế nào mới đúng, con đường làm chuyền hai và được chơi trên sân của Kageyama gặp phải vấn đề nan giải hoàn toàn ngược lại với đàn anh Oikawa.

Chính thời điểm này là khi nỗi sợ của Kageyama dành cho Oikawa thành hình và trở nên mãnh liệt. Oikawa sợ Tobio nhưng anh có lẽ không biết rằng Tobio thực chất cũng sợ anh. Trong khi Oikawa đã định hình được lối chơi mềm mỏng nhưng không kém phần quyết liệt, trui rèn kĩ năng và chiến thuật có kế hoạch bài bản thì Kageyama đang trói buộc bản thân bằng cái danh “độc tài” và nỗi sợ lại bị chối bỏ, không biết sửa dẫn đến sợ sửa sẽ sai. Kageyama quyết định chơi thật an toàn với các chiêu thức bình thường, hoàn toàn lãng phí tài năng của bản thân.

Đến khi gia nhập Karasuno, Kageyama học được nhiều thứ hơn, biết rằng mình phải giao tiếp, phải lắng nghe, trao đổi và hợp tác với đồng đội mới có thể tiến bộ, cậu đã hiểu mình sai ở đâu và làm thế nào để sửa nên Tobio tích cực thay đổi. Điều đó lại dẫn đến một vấn đề khác, Kageyama chỉ nghe theo lời người khác một cách máy móc mà quên mất ý định của bản thân, hoàn toàn bỏ qua ý kiến của chính mình, có thể là do không tự tin vào chính cậu cũng có thể vì sai lầm trong quá khứ gây nên ám ảnh cho Tobio, màu sắc cá nhân của Tobio biến mất.

Kageyama tự thôi miên rằng đây chính là cách chơi bản thân mong muốn, đây là tốt nhất cho cả đội mà dường như vô tình trốn tránh việc tận dụng tiềm năng mà Kageyama nhận ra trong tay đập. Đó là cho tới khi Kageyama tới trại tập huấn, gặp được một chuyền hai tài giỏi và hết sức tự tin khác là Atsumu, bị anh ám chỉ ra điều Tobio luôn cố gắng lờ đi và ép cậu phải đối mặt với vấn đề luôn thường trực. Kageyama nhớ về cách chơi “độc tài” cũ, nhìn lại lỗ hổng khi xưa nhưng bây giờ cậu đã có hướng sửa chữa, hồi sinh lại phong cách của Tobio.

Đó là lý do vì sao mọi người thấy Tobio bỗng dưng trở nên có vẻ “độc tài” sau khi từ trại tập huấn trở về, nhưng thật ra không phải, Kageyama lúc này không phải Kageyama độc tài ngày xưa nữa. Tobio hồi cấp 2 là ra lệnh để mọi người đón được cú chuyền của mình, phương án duy nhất của Tobio khi ấy nghĩ ra là tăng tốc độ, độ cao của đường chuyền dựa vào tình hình của bản thân, đối thủ mà không xem xét tới đồng đội. Tobio cấp 3 đã khác, cậu giao tiếp, xem xét từng tay đập và đối thủ rồi thay đổi tốc độ, độ cao để nâng cao giới hạn của đồng đội, tận dụng tuyệt đối ưu điểm, đào sâu hơn khả năng của mỗi người và giúp họ cũng như bản thân tìm được phương án tối ưu nhất khi tấn công.

Tuy kĩ năng giao tiếp lúc quan trọng của Kageyama chẳng cải thiện được bao nhiêu nhưng may mắn thay đồng đội của Tobio là Karasuno, họ hiểu được ý định của Tobio dù cậu ăn nói dở tệ. Karasuno cho Tobio niềm tin để tiếp tục xây dựng lối chơi của cậu, hợp tác và tin tưởng vào Kageyama. Vậy nên Tobio đã tự tìm về phong cách của bản thân, lối chơi đậm chất Kageyama Tobio được vun đắp, tái sinh và cứng cáp hơn bao giờ hết. Phong cách của Kageyama chẳng dễ dàng sụp đổ như năm xưa, quá khứ ám ảnh Tobio trở thành bài học chứ không phải cơn ác mộng mỗi khi chuyền bóng. Kageyama đã có thể vui vẻ chơi vị trí chuyền hai, tự hào với từng đường chuyền rồi :3