Tobio và bóng chuyền

Bạn nhận ra Kageyama yêu bóng chuyền hơn bất kì thứ khác khi Tobio được phát một tập giấy về chiến lược bóng chuyền dày hơn cả sách giáo khoa văn nhưng mặt mày anh hớn hở, nâng niu xấp giấy hơn cả vàng bạc châu báu, trong lòng phấn khích gần chếc 🥺

Từ đó cũng có thể thấy rằng Tobio không ngại đọc, rất thích đọc là đằng khác, cũng biết thêm rằng tốc độ học của Kage rất nhanh nhưng điều đó chỉ dành cho bóng chuyền :))) Có rất nhiều ngoại lệ mà Tobio chỉ dành cho bóng chuyền. Không thích học nhưng phải học mới được đi Tokyo tập bóng chuyền nên Tobio học, đến cả tên mình trong tiếng Anh viết thế nào cũng không nhớ nhưng các kĩ thuật trong bóng chuyền nhớ không sót 1 cái nào, thành ngữ văn học liên tục mấy ngày không lọt nổi một chữ mà khi tìm hiểu về bóng chuyền thì trong 1 ngày đã thuộc lòng. Khi phát điểm bài kiểm tra lo muốn thót tim (sợ không đủ điểm để được đi Tokyo tập bóng chuyền :)) mà khi đấu với Shira lần đầu tiên, đấu chung kết ở một sân đấu lớn thì Tobio lại bình tĩnh đến kì dị, không hề nao núng mà còn cảm thấy hào hứng.

Vào được chung kết đã cho thấy rằng Karasuno tiến bộ, Kageyama cũng đã đi được một quãng đường dài hơn so với ngày trước. Nhận thấy bản thân đã mạnh mẽ hơn khiến Tobio phấn khởi, trận chung kết lại là một cơ hội khác để Kageyama học hỏi, rèn luyện, tiến tới nên Tobio không chấp nhận bản thân lo sợ, luống cuống rồi vụt mất cơ hội ngay trước mắt. Trân trọng trận đấu, trân trọng cơ hội, trân trọng công sức mọi người và chính bản thân và hơn cả là trân trọng bóng chuyền.

Vì yêu bóng chuyền nên tất cả những gì liên quan đều được Tobio để ý, Tobio cũng không ngại tìm hiểu, đào sâu lại càng không ngại gian khổ để ngày một hoàn thiện. Học nhanh, hiểu nhanh, tiến bộ nhanh, tất cả đều vì bóng chuyền.